Rơi tự do

Thế giới đêm quanh tôi chỉ một bóng đêm, ánh sáng le lói từ 2 cái bóng đèn led đỏ từ cái Radio đã theo chân suốt cả chục năm và ánh sáng dịu hơn từ 2 ngọn đèn led xanh từ cái máy lạnh êm ả hút ra những hơi nóng trong phòng ngủ.

Gần cả mấy tuần này không thể ngủ được. Cứ nằm xuống, tắt đèn là hình ảnh lại tràn về như dòng sông cuốn phăng đi tất cả những gì xung quanh, kể cả giọng đọc truyện êm ấm của Vân An và Xuân Khoa phát ra đều đều từ chiếc Radio đầu giường có thể ru ngủ bất kỳ ai vào cái giờ khắc ấy.

Nhìn vào kính trong phòng tắm, tôi ko còn nhận ra chính mình nữa, một đôi mắt thâm quần, da mặt nhợt nhạt và sần sùi, mà tôi nghĩ nó chưa bao giờ là của tôi. Tôi riệu rã bước đi thay đồ để chuẩn bị đi làm. Không còn đủ tâm trí nghĩ đến bất kỳ một việc gì khác.

Trước đó, tôi đứng nói chuyện trong một căn phòng rộng rãi phủ đầy một ánh sáng vàng và không một người lạ nào khác. Tôi bước chậm đến cánh cửa sổ bằng kính để nhìn ra thành phố đầy sao, đầy ánh đèn đủ màu sắc từ một vị trí khá cao trong thành phố, để lại phía sau lưng tôi tiếng nói dường như gấp gáp và nuốt cả chữ vào trong đó. Mặt tôi đờ ra, hình ảnh tôi nhận được trong tấm kính phản chiếu còn mờ mờ là một gương mặt vẫn như vậy, ko thay đổi sắc, không biến sắc.
Đọc tiếp »

Tết, Tết, Tết

Năm nay, mấy ngày trước Tết trời nắng đẹp, mát mẻ, nên cũng không mang theo áo lạnh, ra ngoài này trời lạnh ngắt trong suốt mấy ngày Tết, mà được dự báo là ngày … Chủ nhật sẽ nắng mí đau. Nhưng mà thời tiết vậy, mặc dù hơi lạnh, nhưng rất thích. Có mưa xuân, bà con xúng xính trong những chiếc áo len, áo ấm tung tăng ngoài đường.

Năm nay, Tết không có gói bánh chưng, không đi chúc Tết, ở nhà ngủ và coi phim là chủ yếu. Thế nên chắc mình sẽ lên mấy ký :D

Năm nay, mạng điện thoại có vẻ hơi nghẽn mạng, gởi tin đi mấy lần mà failed cũng nhiều. Nhưng bù lại, nhận được nhiều lời chúc hay từ bạn bè và người thân.

Năm nay, được ở nhà với ba nhiều hơn, ăn với ba gần như mọi bữa, thấy vui vui, ấm áp hơn và để ba ngủ ngon giấc hơn.

Năm nay, được ba cưng quá chừng, chưa bao giờ cảm thấy sung sướng vậy. Biết mình thích ăn món thịt đông, ba mua về nấu cho 1 nồi bự chà bá, để nấu cho mang vào Sài Gòn ăn dần dần.

Năm nay, lên chùa cúng đầu năm, được quẻ tốt, quẻ Thượng Thượng và kêu năm nay sẽ phải làm nhiều mà tiêu ít, tại cuối năm cần xài nhiều tiền.

Năm nay, có thời gian đọc được khá nhiều, coi được nhiều film đã từng bị missed khi chiếu ngoài rạp.

Năm nay, ít nhậu nhẹt hơn.

Năm nay, lãng mạn hơn.

Năm nay, sẽ may mắn hơn, mình nghĩ thế :)

Xôi và cháo, món ăn sáng bình dân ở Huế

Mỗi sáng sớm, hắn thường đạp xe đạp qua con đường quen thuộc đến nhà đứa nhỏ bạn thân, rồi chờ nó lật đật chạy hụt hơi để mặc áo dài trong cái mặt còn ngái ngủ trước khi quá trễ. Rồi 2 đứa cùng đạp xe lên đường vào trường học…

Ngôi trường Nguyễn Huệ chỉ gắn bó với hắn 3 năm cuối cùng của thời học sinh, nhưng nơi đó, từng con đường quanh nó lại mang những kỷ niệm không thể quên được với hắn. Nơi đó, hắn có mối tình đầu đơn phương, nơi đó, hắn có những người bạn thân, và nơi đó, hắn đã có những bài học vô cùng bổ ích và niềm vui bất tận.. .

….

Sáng nay, tôi gắng đặt đồng hồ báo thức để dậy thật sớm mặc dù hôm qua thức tới khuya để viết cái Entry về Cafe Huế, Sài Gòn, Hà Nội. Nhưng niềm đam mê ăn uống thôi thúc tôi không thể dậy trễ hơn, vì nếu dậy trễ hơn, cái món mà tôi muốn ăn mỗi lần ra Huế đều hụt trước đây, sẽ hụt lần nữa.

7h hơn sáng, ra khỏi nhà, vượt qua cây cầu sắt cũ kỹ, tôi từ từ đi vào con đường mà tôi vốn đi mỗi ngày trong vòng hơn 3 năm cách đây gần 10 năm. Mọi thứ xung quanh vẫn không thay đổi. Và người bán xôi cháo vẫn ngồi ngay cái vị trí đó, vẫn một người phụ nữ và một người đàn ông – mà có lẽ là chồng bà – khá lớn tuổi cùng ngồi bán.

Ở Sài Gòn, các quán xôi vỉa hè thì đơn thuần bán xôi, từ xôi ngọt, xôi mặn đến xôi cúc. Còn chỗ nào bán cháo thì sẽ thuần bán cháo. Nhưng ở Huế, vào mỗi buổi sáng, người ta thường gánh vừa xôi vừa cháo để bán, và cũng chỉ bán cháo gạo lức cùng với xôi nếp (không bán kèm xôi đậu…) và thường ăn chung với muối đậu phộng,

Tôi cũng thích ăn xôi và cháo vào buổi sáng, vừa chắc bụng, đặc biệt là ăn kèm với cá bống thể nhỏ được kho kỹ, miếng thịt cá cứng, hơi mặn mặn và ngọt ngọt ăn kèm với cháo gạo lức đầy bổ dưỡng hoặc xôi trắng mềm và nóng hổi.

Một gánh xôi và cháo với đủ thịt, cá, tôm cực kỳ hấp dẫn

Một gánh xôi và cháo với đủ thịt, cá, tôm cực kỳ hấp dẫn

Đã ăn nhiều nơi ở Huế, nhưng mà cái gánh của 2 ông bà này bán từ rất lâu, từ hồi tôi vào cấp 3 ở trường Nguyễn Huệ là đã thấy bán rồi, và sáng nào, tôi cũng ghé đó ăn. Bữa ăn xôi, bữa ăn cháo, lúc ăn tôm, lúc ăn cá, lúc ăn thịt kho, lúc thì ăn với muối đậu phộng.

Sáng nay ăn lại, cái vị gần cả chục năm vẫn không thay đổi và ông bà vẫn bán đắt như thường. Thường dọn ra bán từ tờ mờ sáng và hết sạch veo vào lúc 8h sáng, có lẽ vì ngon, làm sạch sẽ, luôn nóng hổi và giá khá rẻ, chỉ 5.000đ/phần ăn. Và vì bán hết khá sớm, nên đây là lần vào ăn mà còn lại kể từ khi tôi không còn đi ngang để học vào những buổi sáng trong trường.

Ăn hết 2 phần, 1 dĩa xôi và 1 tô cháo, khá no nê, tôi ngẩng đầu nhìn thấy địa chỉ 150 Đinh Tiên Hoàng, một con số dễ nhớ cho việc giới thiệu với bạn bè tôi mỗi khi ra Huế.

Mấy đứa cháu

Chong chóng gió

Chong chóng gió
Hàng Tùng (Ko bit cách "cà mặt" cho láng bằng PS :()

Hàng Tùng (Ko bit cách "cà mặt" cho láng bằng PS :( )

Dưới nắng (Ko bit cách "cà mặt" cho láng bằng PS :()

Dưới nắng (Ko bit cách "cà mặt" cho láng bằng PS :( )

IMG_9103

IMG_9129

Cười  (Ko bit cách "cà mặt" cho láng bằng PS :()

Cười (Ko bit cách "cà mặt" cho láng bằng PS :( )

Cười  (Ko bit cách "cà mặt" cho láng bằng PS :()

Cười (Ko bit cách "cà mặt" cho láng bằng PS :( )

Bạn bè vào thời điểm chuyển giao

Trong ngày cuối của năm, có nhắn vài tin nhắn chúc mừng năm mới cho vài người mặc dù nhận được rất nhiều message chúc mừng, mà đa số là tin nhắn kiểu Mass Message.

He he, hôm nay sáng mùng 1/1/2009 mở máy lên xem thử bà con mà mình quan tâm có những gì trong ngày 31/12 và 1/1, thì thấy rất ngạc nhiên là ở các blog, chỉ có vài người có những cảm xúc đối với ngày này.

Coi qua 1 vòng thì thấy chỉ có 2 bạn viết Blog, với 3 entry trong 2 ngày 31 và 1. Còn tất nhiên, mấy cái update blast thì ko kể rồi.

Mèo Mun, có 2 entry, 1 entry vào ngày 31 và 1 entry vào ngày 1/1, ko phải khen chứ ông Long này có ý viết hay thiệt. He he, tính viết 1 năm nhìn lại, mà đang viết dạng draft mà làm biếng ko viết tiếp. Thằng Hưng lùn thì có 1 entry ngày 31 và tự hào là Kiều Nữ và đại gia. khặc khặc (mà nhìn y chang mấy dì cháu), ha ha

He he, nửa đêm nửa hôm và ngày 1/1 mà online viết blog chỉ có 2 mạng, thêm thằng đang viết nữa là 3 mạng, đủ biết là rảnh và quởn cỡ nào. Ế cả lũ. :D

Nói thế thui, chứ ông Long và thằng Hưng nó đọc đc cái entry này mà nó ko chửi mới lạ. He he, thui đầu năm, viết vậy đc rồi.

Chúc ai đọc được entry này 1 năm ko có bị ế độ, trai, gái theo dài dài, chọn trai hay gái thoải mái. Khặc khặc.

Happy new year!

Cuộc sống = Công việc + Tình Yêu + Gia Đình ???

Sáng mai là lên xe sớm đi về An Giang đám cưới đứa bạn trong cty cũ (GHP). Nó cũng bằng tuổi mình mà đã đám cưới rồi, thấy ra cuộc sống của nó có vẻ đơn giản hơn. Ra trường, đi làm gần 2 năm rồi cưới luôn, khỏe. Giờ là gia đình ổn định, chỉ lo làm giàu nữa thôi.

Tự nhiên nghĩ đến mình, thấy oải oải sao đó. Người ta nói mình lận đận chuyện tình cảm, mà đúng thiệt. Hic, hồi trước, giữa tình yêu và sự nghiệp, thì đặt sự nghiệp lên. Mới ra trường mà, lúc đó còn hăng tiết vịt lắm, lo làm để khẳng định bản thân. Tới khi, mất rồi mới giật mình, nghĩ lại kiếm tiền cho nhiều vô rồi cuối cùng chẳng xài được, chẳng còn ai bên cạnh.

Quyết định đổi thứ tự ưu tiên là Tình yêu lên trên Sự nghiệp thì lại gặp phải người quan trọng sự nghiệp trên cùng. Cuối cùng, dường như mình càng thêm buồn thêm. Đôi khi ko muốn, nhưng giờ vẫn cố gắng làm đầy cái thời gian của mình thay vì cứ lủi thủi một mình như vậy, để khỏi nghĩ vẩn vơ.

Tự nhiên sao thấy cuộc sống mình giờ nó tẻ nhạt thế. Quan hệ bạn bè cũng không. Suốt ngày cuối cùng chỉ còn cắm đầu vào cái ti vi để xem phim, rồi vào internet. Có lẽ, sẽ phải thay đổi lại cách sống, gặp gỡ bạn bè nhiều hơn. Đi ra ngoài nhiều hơn.

Đôi khi người ta nói, những gì mình đang có thường không biết quý trọng nó, chỉ cho đến khi mình mất đi rồi mình mới nhận ra nó quan trọng và quý giá chừng nào.

Ngày trước đây, lúc học triết học, bà cô dạy Triết có nói 1 câu thế này, mà mình nhớ mãi, và cũng làm cho phương châm sống cho mình: “Có nhiều ông chồng, chỉ biết lo làm cho nhiều tiền, không biết quý trọng sức khỏe của mình, không biết quý trọng cuộc sống của mình, để rồi tiền mình người ta tiêu, vợ mình người ta xài, con mình người ta sai

Không biết suy nghĩ đó có đúng hay không, nhưng với mình, thì đó là quan điểm sống. Bạn cứ cố làm việc đi, càng làm, bạn càng có những địa vị cao hơn, nhiều người kính nể hơn, có nhiều tiền hơn, tất nhiên. Và nếu không biết cân bằng với cuộc sống thì cái giá phải trả là không nhỏ, đời sống tinh thần không có, sức khỏe ko đảm bảo….

Hic, sao hôm nay viết lung tung thế nhỉ . Thôi đi ngủ mai leo lên xe ngủ rồi về Châu Đốc luôn. Kỳ này không có chiếc máy ảnh, có lẽ chẳng có ghi lại được những ảnh đẹp .

Í, nói cái này, chắc là rao bán cái máy lạnh trên phòng, lấy tiền mua máy ảnh, chứ để máy lạnh cũng chẳng xài, vì vốn mình chẳng khóai xài máy lạnh tí nào cả . Ai mua hông ?

Ngày (Tết) cuối cùng ở Huế – “Photographer”

Hôm nay đã là thứ 6 rồi, hic, còn ngày mai nữa là vô Đà Nẵng rồi lên máy bay vô Sài Gòn.

Hôm nay nguyên đám rủ nhau đi…chụp ảnh Huế bằng mấy cái máy…automatic . Hê có còn hơn không.

4 đứa, làm như là…chuyên nghiệp lắm, xách 2 cái máy chụp hình kỹ thuật số tự động chạy rong ruổi thành phố để chụp, ngày mai vô Sài Gòn rồi, cảnh đâu mà chụp.

Cũng may là mình kịp ghé tiệm ảnh mua được 1 cái tripod loại nhỏ, để cho khỏi rung máy. Máy ku kia xịn hơn, Canon 7.0 MP, máy mình được 5MP của SamSung, ko có chỉnh gì được hit.

Dưới đây là một số hình chộp được (một vài hình của mình chụp, một vài hình của người ta chụp nhưng cứ coai như là mình chụp hít )

Đọc tiếp »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.