Thế giới đêm quanh tôi chỉ một bóng đêm, ánh sáng le lói từ 2 cái bóng đèn led đỏ từ cái Radio đã theo chân suốt cả chục năm và ánh sáng dịu hơn từ 2 ngọn đèn led xanh từ cái máy lạnh êm ả hút ra những hơi nóng trong phòng ngủ.
Gần cả mấy tuần này không thể ngủ được. Cứ nằm xuống, tắt đèn là hình ảnh lại tràn về như dòng sông cuốn phăng đi tất cả những gì xung quanh, kể cả giọng đọc truyện êm ấm của Vân An và Xuân Khoa phát ra đều đều từ chiếc Radio đầu giường có thể ru ngủ bất kỳ ai vào cái giờ khắc ấy.
Nhìn vào kính trong phòng tắm, tôi ko còn nhận ra chính mình nữa, một đôi mắt thâm quần, da mặt nhợt nhạt và sần sùi, mà tôi nghĩ nó chưa bao giờ là của tôi. Tôi riệu rã bước đi thay đồ để chuẩn bị đi làm. Không còn đủ tâm trí nghĩ đến bất kỳ một việc gì khác.
Trước đó, tôi đứng nói chuyện trong một căn phòng rộng rãi phủ đầy một ánh sáng vàng và không một người lạ nào khác. Tôi bước chậm đến cánh cửa sổ bằng kính để nhìn ra thành phố đầy sao, đầy ánh đèn đủ màu sắc từ một vị trí khá cao trong thành phố, để lại phía sau lưng tôi tiếng nói dường như gấp gáp và nuốt cả chữ vào trong đó. Mặt tôi đờ ra, hình ảnh tôi nhận được trong tấm kính phản chiếu còn mờ mờ là một gương mặt vẫn như vậy, ko thay đổi sắc, không biến sắc.
Đọc tiếp »











