Chân ngắn thời hiện đại – NXB Trẻ

Tình hình là 1 blog entry của mình đã được NXB Trẻ cùng với báo Thể thao văn hóa xuất bản cùng với mấy chục entry khác trong cuộc thi. Mặc dù hơi buồn một chút là tới bây giờ mới biết được cái vụ xuất bản này (mặc dù đã cung cấp thông tin đầy đủ để liên lạc), bị missed tiền nhuận bút (chỉ 110K) và 1 cuốn sách tặng do không được thông báo hay đc biết (trang cũ của nó bị closed mất rồi), nhưng vẫn cảm thấy vui vui, vì dù sao, cái cảm xúc của mình về tình cảm của mẹ dành cho con cũng được nhiều người chia sẻ. Dù mẹ không còn nữa, nhưng những hình ảnh tốt đẹp nhất về mẹ chắc chắn sẽ mãi còn.

Dành cho mẹ.

Tản văn - Chân ngắn thời hiện đại - NXB Trẻ

Tản văn - Chân ngắn thời hiện đại - NXB Trẻ

Tin nhan cua me trong Chan ngan thoi hien dai

Tin nhắn của mẹ trong "Chân ngắn thời hện đại" - NXB Trẻ

Thông báo nhận nhuận bút và sách tặng tới giờ mí bít (đăng từ cuối năm 2009 :| ): http://thethaovanhoa.vn/330N20090918063555113T288/thong-bao-nhuan-but-sach-bieu-tu-cuoc-thi-entry-cua-ban.htm

Entry của mẹ trên TTVH: http://thethaovanhoa.vn/330N2008723183742405T288/tin-nhan-cua-me.htm

Chân ngắn thời hiện đại (Tản văn) – NXB Trẻ: http://www.vinabook.com/chan-ngan-thoi-hien-dai-tan-van-m11i34813.html

Entry gốc: Tin nhắn của mẹ

PS: Tới giờ vẫn chưa thấy được cuốn này trông thế nào!

Tết vội

TTO – 29 Tết con gái lên xe về quê. Ba kể, má hối ba gọi điện thoại đến mấy lần để biết chuyến xe con gái đi đang qua tỉnh nào. Rồi má nhẩm tính với ba còn bao nhiêu tiếng nữa con về đến quê mình. Chân chưa về đến nhà, con đã có sẵn trong sổ tay kế hoạch “ăn chơi” từ 30 Tết đến ngày con quay lại Sài Gòn…

Tết vội

Tết vội (Nguồn: Tuổi Trẻ)

Đọc tiếp »

Entry for July 16, 2008

Miss u so much… from the day you went, forever.
Bông hồng cài áo – Duy Khánh
Posted in My life. Thẻ: . Leave a Comment »

Sợ

Sợ, sự sợ hãi, nó tồn tại vô thức trong con người từ khi còn trong bụng mẹ.

Khi vừa mới sinh, em bé sợ tiếng động, sợ những tiếng ồn ào và lớn tiếng.

Lớn hơn 1 chút, em sợ bàn tay của người lạ, sợ những gì có hình dáng xấu xí, sợ những gì cảm thấy xa lạ.Sợ mẹ đi làm rồi không quay trở về.

Lớn hơn chút nữa thì sợ đi bác sĩ, sợ phải uống thuốc, sợ mẹ mắng và sợ cả những điểm xấu ở trường.

Hơn chút nữa thì sợ thua trong các trò chơi của các bạn bè cùng lớp, sợ những lời quở trách của cô giáo, sợ
mẹ đánh đòn, sợ mẹ giam vào phòng và quỳ úp mặt vào tường khi phạm lỗi.

Khi đã lớn đủ để nhận thức, thì con người lại sợ bệnh tật, sợ đau đớn, sợ sự thương hại, sợ sự dè bỉu, sợ sự thất bại trong học hành, trong kinh doanh, sợ nghèo, sợ khổ, sợ mạng tội, sợ dốt, sợ dư luận, sợ chiến tranh…

Cứ như vậy, “sợ” nó cứ tồn tại dồn dập trong mỗi con người. Ai cũng mong thoát được khỏi cái nỗi sợ sệt đe dọa đời sống chính mỗi bản thân, nhưng mấy ai thoát được. Khi nỗi sợ hãi này đi qua, thì nỗi sợ hãi khác đến, và nhiều cơn sợ khác ám ảnh.

Chúng ta giữ gìn sức khỏe là vì sợ bệnh, vì sợ khó nhọc và nghèo khổ nên phải làm việc cật lực, vì sợ dốt nên phải học hành chăm chỉ, vì sợ mang tội nên phải làm theo pháp luật, vì sợ thất bại nên phải luôn nghĩ ra các mưu kế để chiến thắng, vì sợ dư luận nên phải sống theo một cái mặt nạ, sống đúng với khuôn mẫu và đạo đức.

Trong đời tôi đã từng có nhiều cái sợ.

Cái sợ đầu đời của tôi đó là: sợ mẹ đi rồi không về. Mỗi lần trước khi đi làm, mẹ đều dăn dò những việc con phải làm ở nhà, sau đó mẹ đi làm. Chiều chiều, canh đồng hồ, để chạy ra ngồi ngay gốc cây vú sữa để ngồi đợi mẹ. Có những hôm, trời bắt đầu xế bóng, cái chân tê rần, thấy mẹ chưa về, tự nhiên tôi sợ, tôi sợ mẹ tôi đã bỏ rơi tôi để đi, tự nhiên khóc thút thít cho đến khi thấy được bóng dáng mẹ mờ mờ từ ánh đèn hắt ra từ nhà bên cạnh vào cái cổng tối thui hun hút đi vào nhà.

Năm cấp 1, tôi đã không còn sợ mẹ bỏ rơi tôi nữa, vì tôi biết rằng, mẹ tôi thương tôi đến chừng nào. Nhưng, nỗi sợ khác lại đến: tôi sợ cái roi mây của mẹ. Mỗi khi tôi làm sai điều gì, điều mà tôi sợ nhất lại là găp mẹ. Mẹ dạy tôi nhiều thứ, có những cái mẹ dạy bằng những lời thủ thỉ ban đêm, có những cái mẹ dạy bằng những trận roi vãi máu. Mẹ tôi là vậy, mẹ thương thì rất thương con nhưng quan điểm thương cho roi cho vọt. Nhờ vậy, anh em trong nhà, ai cũng thành người.

Năm cấp 3, tôi không còn sợ cây roi mây của mẹ nữa, nhưng nỗi sợ khác lại đến với tôi, tôi sợ học dốt. Mùa đông ở Huế thật lạnh lẽo. Trời thì mưa dầm, cái lạnh cắt da cắt thịt khiến cho tất cả các gia đình đều tắt đèn và ngủ sớm trước 8h tối. Riêng tôi, giờ đó tôi chưa ngủ. Tôi phải học bài. Tôi vẫn thường nghe tiếng rao bán bánh mì lạc lõng giữa đêm khuya thanh vắng, trên những chiếc xe đạp lóc cóc, mà mỗi ổ bánh mì bán chưa tới giá 500đ. Có một lần, vì sự thương hại cho người bán bánh mì bán giữa đêm lạnh và rét như vậy, tôi kêu vào để mua vài ổ bánh mì. Người thanh niên bán bánh mì đi xe đạp, chở cái thùng, chiếc áo mưa phủ bên ngoài, tay vẫn còn run run vì lạnh khi lấy ổ bánh mì ra…

Mỗi đêm, trời lạnh, nằm ngủ rúc chân vào người mẹ để có hơi ấm từ cơ thể mẹ, tôi đều được mẹ nhắc nhở. “Nếu mày muốn bán bánh mì hoặc bán trứng lộn như mấy người kia, thì cứ lo ăn chơi vô, khỏi cần học. Còn không muốn cái số đi bán vé số, bánh mì, vịt lộn thì gắng mà học cho giỏi đi con ạ”.  Và cái cảm giác sợ dốt cứ len lỏi trong tôi cho đến khi tôi đọc được tên mình trong danh sách trúng tuyển Đại học.

Đến bây giờ, tôi đã đi làm, tôi đã bắt đầu lớn. Và tưởng như chẳng còn nỗi sợ nào đáng kể, tôi lại bắt đầu thấy sợ, nỗi sợ hãi vô cùng mà tôi đã từng trước đây: tôi sợ mẹ tôi đi rồi không về. Nhưng, khác với lần trước, tôi vẫn còn hi vọng, và vì vậy, tôi ngồi đợi dù cho đợi bao lâu chăng nữa. Còn bây giờ, tôi phải đếm ngược lại cái này mà mẹ tôi phải xa tôi mãi mãi. Ở đâu đó, tràn về ký ức mà tôi đã từng có với mẹ tôi. Tôi ước gì mình có thể khóc thành lời được, tôi mong vậy lắm, mà không được. Tôi ước gì tôi có thể nói được những lời yêu thương nhất với mẹ, nhưng không đựơc.

Tôi sợ lắm cái ngày tôi về thăm nhà mà không còn được ăn những món ăn do chính tay mẹ tôi nấu. Tôi sợ cái ngày mà tôi không còn được rúc chân vào đùi mẹ mỗi khi trời lạnh.

Nỗi sợ len lỏi vào chính trong từng giấc mơ của tôi. Tôi muốn ngủ thật sớm, để quên đi, nhưng như những cơn ác mộng khiến tôi tỉnh giấc vào nửa đêm. Tôi ước gì đó chỉ là một cơn ác mộng mà tôi phải chịu đựng.

Nỗi sợ khiến ai đó không thể diễn tả bằng chính những cảm xúc bên ngoài được, nó dày vò, làm chính chủ nhân của nó đau đớn, một sự thiếu hụt gì đó, một sự hụt hẫng…chẳng biết dùng từ gì để diễn tả hết…

Đời này ta còn được gặp bố mẹ mấy lần?

Hôm ni vừa mới đọc được một entry do 1 người bạn gửi. Đọc xong mà thấy giựt mình, quả thật tâm trạng mình cũng y chang như bài viết.

Trích đọan của entry:

Đọc tiếp »

Tin nhắn của mẹ

Đang ngồi dạo mấy trang web, đọc tí thông tin và đọc mấy bài báo thì chuông điện thoại bỗng kêu lên báo có tin nhắn. Cứ nghĩ là tin nhắn của ai đó nhắn chúc ngủ ngon.

Mở tin nhắn ra coi, không tin vào chính mắt của mình. Tự nhiên cảm giác nhớ nhà, cảm giác xúc động tự nhiên trào tới. Đầu mũi cay lên. Một tin nhắn vỏn vẹn chỉ 1 dòng tin nhắn:

Minh da ngu cho me nho lam chuc con ngu ngon

Nhìn lên dòng From: Home, Ba me mà vô cùng ngạc nhiên. Ba mẹ đã già rồi, đâu biết bấm tin nhắn để gởi đâu, trước giờ mua máy di động cho ba mẹ xài để đề phòng bão lụt còn có cái mà liên lạc, ba mẹ chỉ biết mở máy và chọn tên trong danh sách vài tên rồi bấm gọi.

Ngạc nhiên, và xúc động, lấy máy gọi lại cho ba mẹ liền xem có phải là ba mẹ nhắn không hay mấy ông anh lấy máy nhắn. Gọi ra mới biết, tin nhắn đó là cả một kỳ công của mẹ.

Hôm qua, anh Bình ra Đà Nẵng họp, tranh thủ chạy ra Huế chơi với ba mẹ. Nguyên cả buổi chiều, ở nhà hướng dẫn cho mẹ cách bấm tin nhắn. Với tuổi 67, không dễ gì tiếp thu được mấy cái mới này. Cũng như cái điện thoại chữ nhỏ xíu, không quen bấm chữ kiểu này. Thế là mẹ ghi hướng dẫn bấm tin nhắn lại vào trong cuốn sổ.

Tối nay, mẹ dọn dẹp nhà cửa sau khi ăn tối. Mẹ vào phòng và mở cuốn sổ ra, tập bấm tin nhắn. Sau gần 1 tiếng loay hoay, cuối cùng cũng bấm được tin nhắn hoàn chỉnh và gởi cho con.

Có lẽ, có lẽ đã lâu lắm rồi, mình không có cảm giác này. Chỉ là 1 dòng chữ, nhưng mà chứa trong đó quá nhiều thứ, quá nhiều để có thể làm 1 đứa đã quen với cảnh sống 1 mình hơn 6 năm qua đột nhiên rơi nước mắt, giọt nước mắt sung sướng và hạnh phúc. Cảm giác như là mẹ ở bên cạnh đây. Cảm giác như gia đình ở đây. Ước gì, ước gì giờ này con có thể về nhà được và ở bên cạnh mẹ.

Sau một hồi, cũng nhắn lại được cho mẹ, 1 tin nhắn chúc ba mẹ ngủ ngon.

Cuộc sống là vậy, đôi khi, những điều nhỏ bé lại mang đến những niềm hạnh phúc lớn biết bao mà có lẽ, khó mà tìm được ở cuộc sống vốn bon chen và nghiệt ngã này.

Con cảm ơn mẹ, cảm ơn ba, cảm ơn về tin nhắn của mẹ. Con yêu ba mẹ.

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.